Ông ta mời tôi nói trong buổi họp mặt hàng năm của câu lạc bộ vào tháng sáu.Thế là tôi cứ quanh quẩn ở đó, chờ đợi một cơ hội.Vì sao tôi biết? Vì nó cũng vừa mới giúp ích cho tôi.Tôi sẽ nhìn vào camera và nói: Tôi đang đi dạo ở dưới kia thì được người ta đưa lên đây, giao cho tôi bản tin này và bảo rằng Brokaw bệnh rồi, hãy thế chỗ anh ấy…Chẳng hạn, Susan chỉ cần biết con số doanh thu bán hàng của tháng trước và đi tìm bạn để hỏi.Vào một buổi tối nọ, tôi ngồi kế bên Frank trong một bữa tiệc tại California.Ông không bao giờ ngại cười lẫn không ngại lấy bản thân mình ra để chọc cười thiên hạ.Nhưng rồi tôi tự biện hộ cho mình rằng ít ra cũng đã nói chuyện khôi hài giúp vui cho họ (có điều chả thấy ai cười).Ông là một người hùng trong tâm trí tôi, là người mà tôi luôn ngưỡng mộ.Về yếu tố thứ tư có một óc khôi hài thì Nixon không có.