Và an ủi mình viết với chút niềm tin năng lực vẫn còn.Hôm đầu đến ngủ nhà bác, bạn cũng nghe cái tiếng ấy, khác với các loại chuông khác, mà không biết là cái gì, cứ tưởng mình mơ.Nhất là một khuôn mặt cũ.Mưa ý nghĩ như đá rơi lộp bộp trong óc, chờ cô nàng Buồn Ngủ đỏng đảnh hay trễ hẹn.Chị út hỏi ngay: Sao thế? Lắc đầu.Cần quái gì sự thật và lí do.Đêm qua lúc vỡ giấc lại nằm nghĩ triền miên.Họ bảo: Cháu nói thế là nói xằng.Thôi, bác đừng đi xe ôm xuống đây.Mẹ: Độ này con có ngủ được không? Tôi: Im lặng.