Con chó nhỏ (đã chết) của tôi từng làm thế mỗi lúc tôi tròng xích vào cổ nó, dắt nó, đúng hơn là nó kéo tôi đi, từ tầng bốn xuống.Nhưng mình không thể không giận điên khi thấy nụ cười mỉa làm trào ra cả cái tưởng tượng không nên biểu lộ ấy.Nhất là những mặt còn lại của đời sống.Nó không giống như cảm giác hồi nào tôi đèo cô bạn của thằng bạn sau xe, cô nàng vứt đánh bịch bắp ngô vừa gặm hết xuống đường, tay phủi phủi tay.Có người cười toe toét.Thời đại này chắc chưa tạo được những con người mọc cánh khi bị dồn vào chân tường.Ta chờ ai đó đến hỏi ta.Tôi làm độc giả cho tôi.Họ còn bất lực hơn nữa.Không hẳn là ra khỏi nhà bước chân nào trước.
