Tôi nép sát vào vỉa hè và chẳng làm cản trở, vướng víu ai.Có thể cháu thấy bình thường, cháu không cảm thấy gì nhưng thực sự cả nhà lo sốt vó.Ví dụ ngày mai, buổi sáng, vừa gắp sợi mỳ lên miệng, bác từ trong nhà đi ra vỗ vai cười: Ăn phải mời hai bác đã chứ.Cái đuôi ngoe nguẩy một lát rồi dừng lại.Chả là tôi có làm chân loăng quăng ở công ty gốm sứ mây tre đan của chị.Mà lừa kheo khéo vào để còn cố mà tin.Rồi xuyên suốt thời thơ ấu, tôi chuyển nhà ba bốn bận.Người ta chẳng ngược đãi ông nhưng cũng chẳng tôn vinh ông.Ông sợ những tiếng rơi uất hận ấy sẽ làm vỡ giấc dịu êm hiếm hoi của vợ.Sau hai tuần đó, cảm giác khi ngồi phòng giấy mà không có chuyên môn qua đi.
