Moon, giám đốc một trường học ở Nữu Ước không cần phải mất tới hai tuần mới kiếm được cách làn vui người khác hầu diệt nỗi ưu tư của bà.Bạn cầu nguyện: "Kính lạy Thượng Đế, con không thể chiến đấu một mình được nữa.Anh hãy nhìn tôi coi.Khi định mệnh chỉ cho ta một trái chanh thì rán làm ly nước chanh mà uống.Ông nhìn thẳng vào cái chết bình tĩnh, nhẫn nhục, làm động tới quỹ thần.Tôi biết nhiều người nhờ quên mình mà tìm thấy sức khoẻ và hoan hỉ.Ông tuyên bố: "Suốt đời tôi, tôi có làm việc đâu.Nhờ tôn giáo mà tôi tin tưởng, hy vọng và can đảm."Tôi không điên tới mức tin rằng chỉ mỉm cười thôi mà hết được bệnh nội ung, song tôi quyết tin rằng tinh thần khoan khoái giúp cơ thể thắng được bệnh.Và trong số những kẻ bất hạnh ở đời này ta nên kể cả bọn người ghét nghề đang nuôi sống họ nữa!
