Chứ không phải như thời của tôi bây giờ.Từ chỗ cô ta đến chỗ này đã vài cây số rồi.Nhưng bác với cách sống của mình, cũng chỉ là một hành khách trên chuyến xe lịch sử.Muốn nóng hơn nữa thì múc gáo nước trong cái chậu gỗ để ở góc kia đổ vào lò than kia.Này thì… nhìn sân trường đầy sỏi đá xi măng-thấy lòng cũng cỗi cằn như thế…Giờ nó ở tầng ba, đầu giường bác trai.Còn bây giờ leo thang cũng mỏi.Hơi tiếc là tớ quên đem kính, nhìn người và bóng cứ nhoè hết cả.Giữa hiện thực và huyền ảo.Khi mà sự chịu đựng ấy khiến họ tiếp tục công cuộc dạy dỗ để bạn trở thành một thằng đàn ông mà con gái nó không coi thường.
