Hãy lưu trú toàn triệt vào hiện tại.Bi kịch của họ khiến cho họ cảm thấy mình sống.Hãy biến nó thành bạn và đồng minh, đừng biến nó thành kẻ thù.Hãy ngắm nhìn xung quanh.Họ mất đi sự cân bằng.Thực tại chủ yếu ở bên trong, còn bên ngoài là thứ yếu.Các cuộc độc thoại hoặc đối thoại như thế cứ lan man không sao dừng lại được.Như vậy nó mới không thể chi phối sự suy nghĩ của bạn được.Còn ý nghĩ cho rằng bạn đang bị đe dọa, về thể xác hoặc tâm lý, khiến cho cơ thể co rút lại, chính là khía cạnh vật chất của cái chúng ta gọi là sợ hãi.Hãy cảm nhận không chỉ nỗi thống khổ, mà còn nhận biết “con người đang quan sát”, chủ thể đang thầm lặng quan sát.