Đây là lần thứ hai tôi khóc trước mẹ.Đi trên cầu, em hỏi: Mặc thế này không lạnh à? Nó bảo: Lạnh thì sao.Hạn chế ra ngoài nữa.Toán và Lí tôi vẫn xếp hạng làng nhàng.Tinh thần của ta vẫn khá thông thoáng nhưng đầy mệt mỏi, đâm ra nó hay sợ vớ sợ vẩn, biết làm sao.Chẳng ai thua thiệt cả.Hoặc là im lặng vâng theo tất cả những con đường dù sai lối như một truyền thống người lớn đúng, trẻ con sai.Cái chính là tớ đã cho cái vỏ kẹo vào túi và anh chàng chắc cũng nhìn thấy.Với người không quá lo về thực phẩm thì đánh mạnh vào nhu cầu hưởng thụ.Đôi khi tôi mặc cảm vì sự mâu thuẫn và âm thầm chống đối này.
