Trong khi đó, tâm trí bị qui định vẫn đang điều động cuộc đời bạn.Ông nói rằng hiện trú chính là ý thức đã được giải phóng khỏi tâm trí.Vậy tại sao tôi lại phủ nhận chứ?Các nhu cầu của tự ngã thì vô tận.Chấp nhận đau khổ là chuyến du hành tiến vào cái chết.Nó là sự sống trong trạng thái vô phân biệt trước khi phân chia manh múng thành thế giới thiên sai vạn biệt.Thế nhưng bạn không cần leo lên phía bắc đỉnh một ngọn núi hiểm trở, ngay bây giờ bạn vẫn có thể tiến vào trạng thái đó.Bất cứ mê lầm bất thức nào cũng đều tan biến đi khi nó được ánh sáng ý thức chiếu rọi vào.Mỗi khi tạo được một khoảng hở trong dòng chảy của tâm trí của bạn.Suy nghĩ bị cưỡng bách không thể dừng lại được đã trở thành một căn bệnh tập thể.
