Tác giả đã chọn Henry Ford và tám người vĩ đại khác làm ôcố vấn vô hìnhằ của mình.Trong hai mươi năm nghiên cứu, được sự ủng hộ của ngài Carneghi, tôi đã phân tích cuộc đời và hoạt động của hàng trăm người nổi tiếng, những người đã có được tài sản lớn lao nhờ công thức Carneghi.Hãy đuổi hẳn ra khỏi đầu nỗi sợ nghèo đói với quyết định thành đạt đến chừng mực có thể và không lo lắng gì.Những người có tham vọng đến mức bỏ thời gian rỗi của mình để học hàm thụ thì chính họ đã có được những phẩm chất cần để quản lý sản xuất.Trước khi bạn học được cách kiểm soát được tình hình, cần phải biết cách kiểm soát được bản thân.Ai còn lạ gì, kẻ trộm thì hay nói xấu người bị chúng lấy cắp, còn các nhà chính trị, muốn giành thắng lợi trong bầu cử, chẳng những khoe với thế giới những phẩm chất và trình độ riêng của mình, mà còn bôi nhọ đối phương nữa.Cẩn thận quá đáng cũng tồi tệ không kém gì thiếu nghiêm khắc.Còn tôi, tôi nhìn thấy một nhà doanh nghiệp nhỏ mạnh bạo, tham vọng và tự tin; niềm tin vào bản thân nhân gấp đôi vì cậu tự quyết định kinh doanh và đã chiến thắng.Trong thời gian hai năm làm việc - có ngắt quãng - của Đại hội toàn lục điạ lần thứ nhất, chính những người này, những người không nắm chính quyền, không có lực lượng quân sự, không có tiền, đã thảo luận về số phận của thuộc địa, cho đến ngày 7 tháng 6 năm 1776, khi ông Richard Henry Li đứng lên phát biểu:Phương pháp biến mong muốn thành hiện thực.