Những mệnh đề này thoạt nghe có vẻ hợp lý và hiển nhiên, nhưng khi bạn nhìn kỹ lại, bạn sẽ nhận ra rằng trong tự thân cấu trúc của ngôn ngữ đã chứa đựng một ảo tưởng, một ảo tưởng không thể tránh được khi ta sử dụng ngôn từ.Bạn khám phá ra rằng một kẻ chán đời không phải là bạn.Nhưng bạn thừa khả năng để đối diện và chấp nhận cảm giác xa lạ của sự trống vắng đó.Vì thông thường, phần lớn sự chú tâm của mỗi người thường bị cuốn hút bởi dòng suy tư, lo sợ không-có-chủ-đích ở trong đầu.Suy tư của bạn cắt xén thực tại - cắt thực tại thành những mảnh vụn rời rạc của khái niệm.Phút Giây Hiện Tại đang như vậy vì nó không thể khác đi được.Sự thật là bạn không thể có một đời sống riêng lẻ, nhỏ bé; vì bạn chính là Sự sống thênh tháng.Hãy thực tập khong dán nhãn hiệu, bắt đầu từ những chuyện nhỏ.Một sự giải thoát của Tâm ra khỏi sự giới hạn tù túng của hình tướng.Đó chính là bản chất chân thực của mình.
