Tự nhiên thấy buồn thế không biết!.Không ăn không uống, hai ngày sau, chú voi già đáng thương trút hơi thở cuối cùng.Cũng may mắn vì đoạn đường từ nhà đến trường khá vắng nên tôi có cơ hội biểu diễn "tay lái lụa" của mình và cán bánh trước cổng trường vừa lúc tiếng trống vang lên.Đi được hơn một ngày đường Cục Ghét thấy nóng lòng bèn hỏi ông Gió:- Ê, vậy còn chầu nhậu trưa nay thì sao, quyết định lẹ để tôiHôm nay họp nhóm, mệt chết được, nhưng mà cũng vui, đã lâu rồi mình không được vui như vậy, giá mà lúc đó có… mà thôi bỏ đi! Người ta giờ thậm chí còn không thèm nói chuyện xã giao với mình nữa là, gửi biết bao nhiêu tin rồi còn gì, tức chết đi được.Nói đoạn ông Gió lướt đi nhẹ nhàng.Cục Ghét nghe cuộc đối thoại này thì lấy làm lạ, không hiểu thật ra là có chuyện gì, vốn tính hiếu kỳ Ghét ta quyết định theo chân voi cha xem chuyện gì sẽ xảy ra.Thà đứng lại để suy nghĩ thật kỹ còn hơn là nhắm mắt vội bước một con đường mà bạn không chắc nó sẽ dẫn về đâu.Sự trãi nghiệm cuộc sống cũng như khi bạn lái chiếc xe trên đường vậy.
