Bạn chỉ muốn kiểm kê các chi tiết để tự an ủi bạn nằm tiếp là có cái lí của bạn.Việc bạn định làm là trốn vào giấc ngủ và bắt chước triết lí của một nhân vật tinh nghịch trong truyện tranh: Con thú mau lành vết thương vì nó ăn nhiều và ngủ nhiều.Nhớ lại cái lúc tôi khóc, nước mũi chảy tong tỏng xuống trang sách.Cái từ nhân loại đẹp thế mà hay gây phản cảm.Gọi chung là hy sinh cũng không đúng mà là làm ăn cũng sai.Lúc đó tôi không sợ bẩn, sợ mất lịch sự mà tôi muốn mình thật bẩn, thật ti tiện.Nhưng sống vì điều gì, có lẽ chẳng mấy ai rõ.Và không phải chi li từng đồng với những người xa lạ.Sáng ra, đúng hơn là gần 12 giờ trưa, mẹ sang kéo chăn gọi dậy: Dậy ăn cơm nào.Ngồi im, chép bài, ra chơi thì vẽ hoặc đọc truyện.