Tôi đi bộ cũng được.Đằng này… Mẹ kiếp! Sao mà mình bình thản quá.Đến lớp để bác yên tâm và không vặn hỏi sáng nay đi đâu?.Tôi chưa được sống hết cái nũng nịu, nhõng nhẽo và khóc lóc của một đứa trẻ.Đó là lúc mà trí tưởng tưởng phải lén lút sinh đẻ nơi xó tối của tiềm thức.Không quen xa xỉ? Có lẽ nhưng không hẳn.Tụi bạn rủ đi đá bóng lúc mười rưỡi nhưng không thú lắm, người đang mệt.- Ông cụ bảo chỉ có ngài mới hiểu được ông cụ.Cái hồn nó chẳng bao giờ đòi hỏi cái gì ngoài tình yêu thương.Phố phường lành lạnh, đã sạch hơn trước.