Ngồi giữa không khí thanh bình của cuộc giải lao.Thôi về đi kẻo vợ con mong.Trốn học mà để bị nói.Các cô gái câm thường nói rất nhiều bằng trí tưởng tượng của người khác.Giữa những khoảng ấy là thời gian trống.Rồi bạn hồ nghi có đỡ thì cũng phải nghiêng ngả chứ.Mà họ lại chẳng bao giờ dành thời gian để thấy.Nhưng lúc đó hình như mẹ khóc.Có điều, những cơn đau không tha cho ông cụ.Ơ hờ khi tôi trôi đi hàng chục cây số giữa phố phường đông đúc mà không nhớ, không có cảm xúc với dù chỉ một con người.