Không còn được giành ăn, không còn được đấu khẩu với chị bỗng dưng tôi cảm thấy thật khó chịu.Châu Anh luôn phải đối mặt với việc phải đầu tư nhiều thời…Phải, là anh, chính là anh, giọng nói đó, câu nói đó không lẫn vào đâu được.“Sao anh không nói gì, sao anh không giữ em lại, nếu anh chỉ nói một lời em sẽ bỏ tất cả để nằm trong vòng tay ấm áp của anh mãi không xa rời?! Tại sao… tại sao chứ?”.Chíp im lặng, suy ngẫm lời nói của vị ni cô tốt bụng.Tóm lại, bất cứ một công vệc gì cũng đều có cái giá của nó, không có công vệc nào là quá dễ dàng và thoải mái.Mỗi ngày trôi qua, tay nghề của Tsugitaro càng thành thạo.- Dạ! Đúng là con đang buồn ạ.- Dạ, con biết rồi, vậy mốt con nhất định sẽ làm bác sĩ để luôn chăm sóc mắt cho mẹ và cả mọi người nữa, để không ai phải đau mắt vì bụi nữa.Lúc này tôi mới nhận ra đây là bữa ăn làm phước của chủ quán dành cho cụ già neo đơn này.
