Và càng cô độc vì không được hiểu, con người ta càng dễ ích kỷ.Nhưng thực tế đã biến tôi thành một con chim nao núng trước cành cây cong.Sau khi diện kiến nốt cái (tạm gọi là) tâm hồn đằng sau nó.21 tuổi thì còn phải đến trường.Nó còn mâu thuẫn khá gay gắt với cái thực thực hư hư của viết cũng như sự hồn nhiên của bạn.Chả muốn xin lỗi độc giả nữa.Thằng em cũng như tôi, ngồi yên cả buổi, cái ngồi yên của loại ra vẻ ta đây thấu suốt.Chỉ hai chữ BÀI LÀM mà tôi viết mãi ông ta không hài lòng.Khi có những chú xe tải phóng rầm rập qua, những bụm cát phi vào mặt tôi.Và với sự mệt mỏi ấy, tôi không đến được với những bộ mặt khác của đời sống.