Khi năng lượng luôn ở trạng thái báo động, cái mới còn tỏ ra trơn nhẫy, thật khó nắm bắt.Như một bông tulip rơi trên mặt tuyết.Làm thế nào đây? Làm thế nào để bác ta tin? Phải hoảng hốt, phải vờ tái mét, phải vờ run rẩy, khóc lóc, thở than, căm phẫn, bất bình, độc địa.Làm thế nào để ngừng viết.Chả có gì để nhớ ngoài vài khuôn mặt thân quen và những kỷ niệm chung.Những viên gỗ ấm áp cọ vào đám râu như những giọt nước mắt.Hồi lâu, nàng bảo: Anh có chuyện buồn gì thế?.Với sự lười nhác và thụ động của mình, ta từng cố ngộ nhận: Là thiên tài ở thời đại khác thì thường nghèo khổ nhưng đến thời đại này thì người ta sẽ tự biết tìm đến chân giá trị.Cũng muốn đọc để hiểu họ hơn.Bạn thích bác trai và sự hoà hợp của hai người ở những thời điểm như thế.
