Thế mà cơm thì hốc rõ nhiều!.Thế giới trong óc thật hỗn tạp.Một ngày thả ra nắng mặt trời.Có ai bảo: Loanh quanh luẩn quẩn cũng là chơi.- Mi tự do quá, mi đòi hỏi nhiều quá, phải vào nền nếp, phải phấn đấu học đi, khổ trước sướng sau?Thôi, năm nghìn đi ạ.Nhưng càng lớn, tôi càng dốt.Nhưng nếu họ chỉ biết vài thông tin lệch lạc… Bạn hơi buồn (và trách mình một chút xíu) khi không đủ niềm tin vào lòng bao dung cũng như sự đào sâu của họ để cảm giác khác điều này: Dễ họ nhìn bạn với ánh mắt thương hại xen chút trách móc.Và chúng hoang mang trước những ứng xử thật của đời sống.Không chắc, khi mà mỗi con người đều đầy khao khát tự do, hưởng thụ nhiều và nhiều nữa.