Nỗi tỉnh lớn đều có một chi nhánh và đã không tiếc tiền quảng cáo.Tôi xin được một chân giữ nón [27] trong một câu lạc bộ lớn, ngoài ra còn buôn bán vớ nữa.và vui sống này chỉ trong 3 năm (1948-1950) đã tái bản tới lần thứ tư.Ông ta đã thay đổi hẳn.Nói đến tự tử, tôi nhớ đến trường hợp mà Bác sĩ H.Cố nhiến, đó là một bạt tay vào lòng tự phụ của chàng.Chẳng hạn, mới rồi tôi nghỉ hè ở bên hồ Louisse, trong dãy núi Canadian Rockies.Bà chỉ có mỗi một mụn con trai, và vì túng thiếu, đau ốm và ghen tuông, bà phải cho người khác nuôi khi nó mới bốn tuổi.Nhưng làm như vậy viên đô đốc Nhật sẽ ngờ vực, sẽ cho lính lại bắt và giam tôi ngay vào "nhà cầu" không cho tôi nói lới nửa lời.Ông luyện tập và dần dần trở nên một nhà soạn nhạc khúc đặc biệt nhất của Mỹ thời ấy.
