Một hôm, cô lớp trưởng thông minh và năng động và cao lớn (luôn xếp thứ nhất, trên tôi một hoặc hai bậc, trong các kỳ thi học sinh giỏi tiếng Anh của trường) hỏi tôi: Sao ấy buồn thế? Tôi đáp: Buồn ngủ.Tôi khóc có phải vì cảm thấy thế giới thì kinh dị, nhiều mặt quá mà con người chỉ lĩnh hội được vài phần.Tôi nhất quyết không đi.Cái sịt mũi không còn là cái sịt mũi do bị cảm.Rồi thì mấy hôm sau ngó qua, ai đã vặt hoặc cắt trụi mất rồi.Chỉ biết mình mãi mãi lăn.Mẹ: Thôi, nhà em không nuôi đâu ạ.Tắm xong, chúng tôi mở cửa bước vào phòng xông hơi khô.Rồi lại xoa xoa: Cháu bị thiệt thòi một năm rồi, cố lên, mình phải tự làm chủ mình.Tình trạng này có lúc xảy ra thường xuyên.