"Vì hàng hóa cứ chiều mới tới ga chúng tôi, cho nên sự khuân hàng lên xe có điều trở ngại: công việc nhiều quá, phải bắt người làm công làm thêm giờ, xe cam nhông phải trễ, gởi đồ cũng trễ.Cha nó hết lời khen nó rồi kết: "Con đừng làm dơ cái giường đó chứ!" - "Không! Không khi nào!".Ông Grammond trả lời: "Tự nhiên.Bây giờ nhìn con nằm trong giường nhỏ của con, mỏi mệt, trơ trọi, cha biết rõ rằng con chỉ là một em bé.Nhưng vài hôm sau, người quản lý khách sạn kêu điện thoại bảo tôi mang mẫu bánh lại để tính giá cả."Thần đâu dám có ý đó.Lần sau, có nói chuyện với ai, xin bạn nhớ tới điều đó.Buổi tối, vẫn điệu đó.Tôi ra tận cửa, đón ông, vô cùng niềm nở.Sau cùng, gió mệt phải ngừng.