Nghệ thuật là cao quý, nhưng không phải là cao quý nhất.Cũng chẳng cần sách.Nên nhớ bản tính con người, nhất là bản tính của bạn.Chính vì muốn thực hành chân lý sâu xa thường bị bỏ quên đó (chân lý ấy không phải tôi tự tìm ra đâu) mà tôi đã xem xét một cách thực tế và tỉ mỉ sự tiêu phí thời gian mỗi ngày.Lẽ dĩ nhiên là bạn thích đọc báo (việc này có thể làm trong khi đợi bữa) hơn là nghĩ tới cái bổn phận bình thường mà quan trọng ấy - bổn phận tự xét mình - thì cái đó tùy bạn.Thái độ ấy hoàn toàn vô lý và có hại vì ông đã coi trọng một khoảng thời gian mà ông trông cho mau hết.Mặc dầu vậy, tôi vẫn phải viết vì cần phải viết.Tôi không hiểu tại sao như vậy.Bạn phải sống với số thời gian là 24 giờ một ngày.Đến mức đó thì đời ta có thể như đời sống trong tù và không phải là của ta nữa.