Anh rất đói nhưng không dám bước vào một hàng ăn nào vì anh biết, ở đây họ không bao giờ bán chịu cho bất cứ ai, dù chỉ là số tiền nhỏ cho một cốc rượu nhạt.Nó không giống như cảnh vật hàng ngày mà chúng ta thường thấy.Bởi vì, tôi biết chắc vào sáng ngày mai, những người nô lệ của tôi có thể lùa cả bầy cừu qua cổng thành và bán với giá cao hơn rất nhiều.– Arkad nói như thế vào buổi sáng ngày học thứ năm.Họ làm gì để trở nên giàu có? Sự giàu có tự đến hay mình phải đi tìm nó?.Anh chẳng còn hơi sức để phân minh với Dabasir:- Có thể những điều anh nói là sự thật, nhưng nếu tất cả mọi người đều làm đúng như thế thì sự giàu có liệu có đủ để dành cho tất cả mọi người không?Bởi vì, bà thứ nhì tuy rất xinh đẹp, nhưng đang nhìn tôi một cách khinh bỉ tựa như tôi là một con giun đất.Lúc đó, người nông dân cố ý trở lại chuồng để lắng nghe.Chiếc nhẫn này của một người chủ trang trại, tôi thường mua các tấm thảm do bà vợ ông ấy dệt.