Dù không phải lúc nào cũng khổ đau.Vừa là chị họ, vừa là sếp của tôi.Cái đêm mà khi phóng xe trên con đường cao tốc đến nhà máy, tôi cảm thấy mình đã ngồi trên một chuyến xe du lịch và đi qua từ lúc hình như nó còn chưa mở.Có thể bị trước đó nhưng không nhớ hoặc không nhận thức được.Một số người giúp đỡ nhiều.Đơn giản, độ này đêm ít ra ngoài.Rồi lại ngồi trên ghế đá viết tiếp.Còn tin tưởng thì mơ hồ lắm.Vay-trả nợ đời chẳng bao giờ hết.Số đông vẫn ngu dốt và hèn hạ.