Mất thêm bốn năm nữa và 25000 lính trước khi người lính cuối cùng lên đường về nước.Thật dễ để bị mắc kẹt khi người ta cố gắng bằng cách dùng thuốc và vật lý trị liệu để làm giảm những nỗi lo lắng.Tính tạm thời đang cười nhạo chúng ta.Và thế là họ tống tôi về nước như là «một nỗi nhục cho những người chỉ huy».Không có gì đáng ngạc nhiên khi nhiều người trong số này xuất hiện trong văn phòng của bác sĩ tâm lý để mong đợi một sự thông cảm hay những viên thuốc để làm dịu nỗi tuyệt vọng cửa họ.Trong thế giới phức tạp của chúng ta, những nhóm người nhất định đã được dành cho những vai trò nhất định.Không khó để nhận ra sự khinh miệt nằm ẩn trong những kết luận như vậy.Trên hết phải là lòng tốt, sự tình nguyện hiến dâng vì người khác.Có cả một lô các nhà báo nữa, một người trong số họ thậm chí còn hỏi Patton là rằng đó có phải là lời cầu nguyện chính thức của đơn vị chúng tôi không.Vậy thì có lý gì mà cứ giữ mãi những kỷ niệm não nề và sự bất hạnh đó của chúng ta? Liệu chúng ta có quyền lựa chọn hay không?
