Bác hy sinh cho cháu ít thôi, quan tâm đến cháu ít thôi để san sẻ cho họ nhé.Ở đây là lớp học, ở đây là bệnh viện, ở đây là đường phố.Kéo ghế ngồi xuống đầu bàn.Và sốc trước một chuỗi ngày dối trá của đứa cháu? Bạn từng nghĩ đến chuyện này.Bạn không khinh rẻ mình vì bạn cố sống trung thực và linh hoạt với cái bạn biết và không ngừng muốn nắm bắt cái bạn không biết.Hay pha một ly sữa cho anh những đêm anh thao thức bên ngòi bút.Lúc về, thằng em tớ bảo: Buồn cười, cứ nghĩ có cái búa gõ cho mấy chú phía trước mỗi chú một phát, bực cả mình.Khi mà bạn rời xa căn nhà phía trước là con mương ăm ắp nước.Cháu đừng nghĩ là cháu quan trọng.Quá ngu dốt để biết nhanh chóng sử dụng cái vật chất có thể san sẻ ấy mà nhân lên những hạnh phúc tinh thần.
