Bạn có thể chấp nhận phút giây này y như nó đang là và không để mình lầm lẫn với bi kịch đau thương (51) mà trí năng luôn muốn tạo dựng nên.Do đó, khi hình hài này đến thơi kỳ chấm dứt, đó là một sự giải thoát.Sự chú tâm giúp cho chủ thể và đối tượng (18) hoà với nhau trong một trường ý thức thống nhất.Hay nói một cách khác, bạn không còn muốn đòi hỏi hoàn cảnh, người khác, nơi chống hay biến cố gì để giúp bạn thoả mãn hay vui sướng.Mỗi bất hạnh cũng “cần” có một quá khứ và tương lai.Cái Chết lúc đó trở thành một ảo tưởng rất sai lầm – cũng sai lầm như chuyện bạn đã từng nhận lầm mình chỉ là cơ thể của mình (70).Chỉ có ý tưởng của bạn mới thực sự làm cho bạn mất vui.Chính tâm thức đó hành động, hướng dẫn, và làm những công việc cần làm.Sự sợ hãi, giận dữ, ghét bỏ hay tự thương hại chính mình sẽ là những cảm xúc phát sinh khi bạn tự cho mình chỉ là một nạn nhân.Nhưng hình tướng đó không thể tồn tại khi bạn có thái độ chấp nhận mọi việc.
