Tôi rất hài lòng khi có cơ hội để viết lời nói đầu này, để giới thiệu về Gordon Livingston với những ai còn chưa biết được tài năng đặc biệt của ông.Điều này không có nghĩa là chúng ta không học được gì trong những năm tháng đã qua.Nó thật là đẹp, đẹp vô song, đẹp không bút nào tả xiết; và giờ đây Thiên Đàng đó đã mất và tôi sẽ không bao giờ còn nhìn thấy nó nữa.Đó là tất cả những gì tôi có về ông.Cũng như vậy, sự khám phá ra những loại thuốc mới trong vòng năm mươi năm lại đây đã giúp cho chúng ta chữa trị những chứng bệnh như sự lo lắng thái quá.Nghề bác sĩ tâm thần là phân loại những rối loạn về nhân cách.Những sự thay đổi vĩnh viễn này là di sản họ để lại, là món quà của họ cho ta.Đó là một ảo ảnh rất mạnh mẽ nhưng hiếm khi biến thành hiện thực.Thường thường, họ có công ăn việc làm rất an toàn, có nhà riêng, có một người vợ đáng yêu và trung bình là 2,2 đứa con, vậy mà họ vẫn cảm thấy như mình đi lạc đường.«Đã khoảng hai rưỡi chiều, cha tôi và tôi đã chạy được hơn một tiếng.
