Tiếc là tôi không phải quí khách.Mai đi học về phải cạo râu.Về phía bác, tiếp nhận bệnh nhân tôi chuyển viện với vẻ đầy tự tin.Ai dẫn đi đâu thì tôi đi…Người ngoài chỉ tin, thờ ơ hoặc chế giễu.Tôi tin phải làm như thế và tôi cứ sống như thế.Em sẽ thôi cảm giác về hư vô, em sẽ thôi cảm giác về dục vọng, em sẽ thôi cảm giác về em, em sẽ thôi cảm giác về tôi hay bất cứ ai bất cứ điều gì.Có lần bạn bóp cổ nó nôn đầy nhà.Đó đúng là khoảng cách giữa doanh nhân và nhà văn.Tôi cũng chấp nhận thế, mặc dù, với tôi, cái xe ấy vứt đi cũng được.
