Này thì… những giọt lệ bay trong lòng vắng-hoa sữa vỡ vương hương đăng đắng…Tiếng ô tô cạ mặt đường và tiếng còi sằng sặc của nó lấn át những tiếng xích líp xe đạp và động cơ xe máy.Rồi: Mình giúp nó cái này thì nó phải ơn mình thế này.Ta cũng được đi câu.Nhưng bác nói: Bật dậy nào.Thầy bảo tôi viết một đoạn để biết nét chữ của tôi, có gì thì… Trước lúc thi, tôi hầu như không lo lắng, mọi thứ tôi nắm khá vững.Được một lúc, có điện thoại của bác gọi đến.Và chúng còn được chăm sóc kỹ hơn.Lại còn những câu buồn (cười) của tiền bối: Ai nói gì thì nói nhưng phải tin vào mình.Viết ngắn hay quá khéo người ta lại càng ngại đọc dài.
