"Cây Bốn Lá thần kỳ dĩ nhiên mọc lên từ lòng đất.Bây giờ anh biết nói chuyện với ai? Nott cưỡi ngựa vẩn vơ trong khu rừng mà chẳng biết phải đi đâu.Nhưng nếu chàng làm ngay bây giờ thì chàng sẽ có thêm một ngày trống nữa và biết đâu nó sẽ giúp thêm gì cho chàng thì sao.Rồi chàng quay lại và kiên nhẫn dùng kiếm và tay tạo nên một rãnh sâu giữa hai đường kiếm, chàng đào tới đâu, dòng nước len lỏi ùa theo đến đó, và làm đất mềm hơn.Có lẽ là cả hai đều đúng.Sid hết lời cảm ơn thần Gnome.Đó là một giọng nói buồn bã và đau đớn.Ta đang cố nhớ lại đây.Chỉ có như vậy mới làm tan đi sự đa nghi, đố kị của nhà ngươi.Anh muốn có thêm một người nữa khẳng định những gì mà anh đã biết: rằng không có một cây bốn lá nào mọc được trong khu rừng này cả, rằng anh ta là một người không may mắn.
