Đó là chủ nhật đầu tiên sau một khoảng thời gian dài mà James không phải bận tâm lo nghĩ gì đến công việc của ngày thứ hai.Anh vô cùng ngạc nhiên khi phát hiện ra rằng không có nhân viên nào nhận ra tầm quan trọng của vấn đề thời gian.Áp dụng mức độ này khi bạn hoàn toàn tin tưởng vào khả năng của người được ủy thác công việc và khả năng rủi ro xảy ra là ở mức tối thiểu.Trước đây, anh có thói quen khui một chai bia và ngồi vào ghế bành rồi nhắm mắt lại.Nhân viên của anh cũng thay đổi, họ chuyển từ thái độ vị kỷ cá nhân, trốn tránh công việc sang cởi mở và hòa đồng với tập thể hơn.Thế nhưng cuộc sống vẫn luôn có những thử thách.Trong khi đó, lịch làm việc của James lại chẳng cân đối chút nào."À phải rồi!", James vừa lẩm bẩm vừa viết thêm một ghi chú khác:- Thôi cậu khỏi ngồi, tôi chỉ nói nhanh thôi.- Tôi biết tôi đã gây ra những rắc rối không mong muốn.