Họ hú hí thế nào? Cá tôm hoan lạc ra sao? Như vầy… Như vầy… Rốt cuộc cũng nhàm.Cá với bác gái xem đội nào thắng.Mấy con hổ cũng thế.Nhưng dần trải qua những thái độ của họ tôi biết họ là những nguời tự làm chủ cuộc đời mình và họ vẫn thấy sống còn đầy ý nghĩa.Thế nên bao giờ cũng thường là người quen nhận ra bạn trước mỗi khi chợt lướt qua nhau.5 phút, 10 phút, 15 phút… Tôi cứ nghĩ miên man…Như thế sẽ khổ nhưng sẽ giữ được tử tế.Lúc tôi lấy phong kẹo ra đưa cho thằng em bóc, cười thầm vì mình chả bao giờ tiếc cái kẹo nhưng mời người ta thì có vấn đề gì không.Tôi không sống trong môi trường nghèo đói, bị áp bức, bóc lột.Thôi, bác đừng đi xe ôm xuống đây.