Bác bảo: Bao giờ có cái bằng, lấy vợ thì bác mới cho về.Hoặc không tưởng tượng rằng có ai đó đang tưởng tượng ra họ.Rồi lại lờ đi khi cậu ta thông báo sói đến thật.Lúc mẹ đứng cạnh tôi, nhìn tôi khóc và khóc, tôi chợt thấy đây là một khung cảnh tuyệt đẹp và hiếm hoi trong đời.Định bỏ đó, nghĩ thế nào lại lấy giẻ rửa bát ra cọ rồi ngâm nước.Nhưng một đứa trẻ thì không có được tiếng nói của mình trong xã hội đầy bon chen, tự phụ và thiếu tôn trọng này.Khi mà ai ai cũng giật thì chúng xoắn lại, gỡ mãi không ra.Muốn hiểu truyện này nếu không quá thông minh thì phải động não nhiều đấy.Tội ác, chúng không gieo vào con người những hạnh phúc để sản sinh lòng biết ơn.Hắn mãi coi mình là một thằng nội trợ tồi.