Cháu bảo mẹ lúc nào cũng coi con như trẻ con, con lớn rồi, mẹ không phải lo.Bật dậy ngay là tỉnh thôi.Nhưng mà cái câu ấy, nó kéo nước mắt ra rớm trên mi.Con chào bố mẹ đi rồi lên học bài.Bởi vì nó không là một giấc mơ mà là một cái kiểu như đồ chơi ở Nga (quên tên rồi), mở con to ra lại thấy con bé, mở con bé ra lại thấy con bé hơn.Nhưng sau nhiều lần phân vân, khổ sở trước những sợi dây hiếu thuận, những miếng đòn tâm lí, lần này tôi cho mình thản.Vậy thôi, bạn sống bình thường.Ví dụ: Chọn ảo hay thật? Bạn dễ mắc lừa nó ngay.Và lòng quả thấy băn khoăn thì hãy cho bà ấy tiền hoặc đến tận nhà thăm hỏi.Họ coi người họ thấy ngoài cuộc bon chen của mình là sai, tất nhiên, để không hổ thẹn.