Sáng hôm sau, ông phàn nàn đã thức trắng đêm.Bệnh tôi nặng đến nỗi không dám nói thiệt với người thân trong nhà.Khoá chặt dĩ vãng và tương lai lại để sống trong cái phòng kín của ngày hôm nay.Nếu bạn và tôi chúng ta cùng thừa hưởng của tổi tiên những đặc điểm về thể chất và tinh thần như những kẻ thù của chúng ta, nếu chúng ta cũng sống như họ, cũng hưởng những hạnh phúc hay những ưu phiền như họ, chắc chúng ta cũng hành động như họ.Có một buổi hè nóng nực vô cùng, tôi ăn bữa trưa trong một toa xe lửa của Công ty New Haven Railway.Rồi tôi giao du, với bạn bè, xin nhập một hội nhỏ.Một ngày kia ông tự nhủ: "Anh già khù khờ kia ơi, khi anh đã bước lên một địa vị hơn người, anh phải chịu những lời chỉ trích, tránh thế nào được.Tôi hỏi có buồn vì cụt tay không, người đó đáp: "Không, ít khi tôi nghĩ đến điều ấy lắm.Sau cùng bận việc và hăng hái quá, tôi quên hết bệnh tật, ra khỏi giường đến ngồi ở bàn.Tôi hỏi bà Kettering trong mấy năm ấy bà có lo buồn không.