Tình hình này phá vỡ cái vòng luẩn quẩn nghiệp chứng gồm hành động và phản ứng.Cuộc lữ hành trong đời bạn không còn là chuyến phiêu lưu mạo hiểm nữa, chính nỗi ám ảnh thúc giục buộc bạn phải đến nơi, phải tranh đoạt, phải “thành công”.Sự việc có thể đơn giản đến thế sao? Vâng, nó đơn giản như vậy đó.Tức là nó không còn giả vờ là bạn để lợi dụng bạn được nữa, không còn sống bám vào bạn được nữa.Cho nên, nếu một từ ngữ không còn tác dụng đối với bạn nữa, hãy buông bỏ nó và thay thế nó bằng một từ ngữ khác thực sự có tác dụng.Hãy hiện trú ở đó khi nó xảy ra, khi sự phản kháng nẩy sinh.Đó là lòng khoan dung.Bao lâu còn hữu thức tiếp xúc với cơ thể nội tại của mình, bấy lâu bạn còn giống như một cội cây cắm rễ thật sâu vào lòng đất, hay như một tòa nhà có nền móng sâu và vững chắc.Nó được diễn tả như là giáo lý “hành động hiến dâng”.Khi tự ngã hư ngụy lộ diện thao túng, bạn đã trở nên vô minh rồi.
