Hãy để ý những gi sẽ xảy ra khi bạn thôi không phê phán một kinh nghiệm nào đó mà bạn cho là “xấu”, thay vào đó bạn sẽ chấp nhận ở trong lòng, thầm nhủ rằng “Vâng, không sao cả” với sự việc đó và cho phép sự việc ấy được như thế.Hoặc khi bạn khoe với người khác về chức vụ, những điều bạn dadx thành công…trong đời.Điều cần thiết là làm sao để mang sự trong lắng vào trong những quan hệ thân mật của bạn.Trong trạng thái thuần khiết của Tâm: Tâm chính là Sự Sống trước khi nó được biểu hiện thành hình tướng, và Tâm kinh nghiệm thế giới qua “đôi mắt” của bạn vì bạn chính là Tâm.Cùng lắm thì họ chỉ có thể đánh giá những gì bạn nói hay chuẩn bị để đáp lại lời bạn.Nhưng hình tướng đó không thể tồn tại khi bạn có thái độ chấp nhận mọi việc.Đó cũng là lý do bạn có thể đạt đuợc niềm an lạc sâu nhất trên đời chỉ có thể đến với bạn qua chiêm nghiệm và chấp nhận cái Chết.Sợ hãi (44) là sợ đánh mất một cái gì, từ đó tự cảm thấy mình trở nên mất giá trị hoặc thiếu thốn.Tôi có đang nói rằng “Bạn hãy thưởng thức và vui sướng với phút giây này?”.Tôi đang rất khó chịu và bất mãn về chuyện này.
