Tôi cũng tưởng mình đùa.Mọi người còn lo cho bác nữa.Và vì thế, chúng ta lại hay tin vào những chuyện đùa.Lúc ấy, anh quên chưa kể cho em, anh thấy người mát lạnh.Tôi thì cất lại trong đầu.Mẹ vừa cười vừa kéo vừa hỏi bạn thằng em ngồi đọc truyện giường bên cạnh: Cháu thấy anh này thế nào? Bình thường ạ.Mẹ: Hay con có gì không vừa lòng với hai bác? Tôi: Im lặng? Mẹ: Con học bài có vào không? Để mẹ nói với hai bác không bắt con học nhiều.Người ta biết đến văn ông nhưng chưa thừa nhận.Câu được rồi, tốt thưởng cho bạn lúc bạn đẩy xe máy lên nhà qua các bậc thềm cao, hoặc lúc tưới cây xong, hay khi ăn đủ ba bát cơm (bài tủ dành cho bữa cơm: Cơm ba bát-áo ba manh-đói không xanh-rét không chết).Như một khẩu hiệu của tâm thức.