Từ đó bạn quên bẵng đi sự kiện cốt yếu rằng, bên dưới các ngoại hình vật chất và sắc tướng cách biệt nhau bạn vốn hợp nhất làm một với mọi sự vật đang hiện hữu.Nhưng bạn vẫn có thể thanh thản.Cuộc lữ hành trong đời bạn không còn là chuyến phiêu lưu mạo hiểm nữa, chính nỗi ám ảnh thúc giục buộc bạn phải đến nơi, phải tranh đoạt, phải “thành công”.Bạn chẳng có lợi gì trong cả hai trường hợp đó.Chẳng phải cái chết của ảo tưởng này là sự giải thoát kỳ diệu sao?Sự thật là bạn đang phản kháng đối với cái đang là.Và tuy vậy, đây không phải là trạng thái vị ngã, mà thực ra là trạng thái vô ngã.Điều này có nghĩa là hạnh phúc và bất hạnh của bạn thực ra chỉ là một.Bạn hãy ra ngoài trời vào một đêm trong trẻo để ngước nhìn bầu trời.Hãy biến nó thành bạn và đồng minh, đừng biến nó thành kẻ thù.
