Rồi bạn nghe tiếng còi xe ngoài đường vọng vào.Tôi không lường được đến ở nhà bác nghĩa là tôi lại phải làm lại từ đầu, lại phải mất thời gian để họ (cũng như bố mẹ tôi ở những thời điểm ban đầu) tin là tôi đau không xoàng cũng như biết tôi là một tài năng.Sau khi biết có những kẻ ác thế nào, những cuộc chiến đẫm máu đau thương thế nào và loài người đã từng hờ hững thế nào.Những giọt ấy gọi là gì nhỉ? Không biết.Thực sự là bác rất bực vì cháu không tôn trọng mọi người.Việc nhớ được giấc mơ là một sự tiến bộ về lí trí và trí nhớ.Lần vỡ đầu tiên là hồi bạn chừng 6 tuổi, hạnh phúc với tuổi thơ.Là lạnh tanh suốt những miền oan trái và khóc khi lỡ để rơi một ánh nhìn.Mà lại nghĩ về con người.Họ không tìm thấy đâu chừng nào chưa nhận ra cái nền giáo dục (và tự giáo dục) mà phần lớn tuổi thơ, tuổi vị thành niên và phần đời còn lại mà họ, chúng ta trải qua đều là những thiếu hụt nghiêm trọng.
