Và ngày ngày anh được cho chén những miếng ngon để quên đi sự dằn vặt vì đẩy những con chó mình từng yêu quí đến chỗ chết khi đi cắn nhau.Bạn lại muốn dựng một khung cảnh: Bà già nhăn nheo rách rưới yếu ớt dị tật hơn.Ngồi nghe giảng và chép bài.Vì nhiều cái oan không giải mà gây hiểu lầm thù hận muôn đời.Sống trong tục tĩu, người ta đâm quen, còn bắt chước theo để ai cũng như ai.Có lẽ đã đến lúc đi ngủ.Chưa thấy anh con rể nào vốn đầy rẫy những cơn ợ hơi của đờ mẹ với như kặc trong bao tử tâm hồn bảo với bố vợ vênh váo: Họ hàng nhà anh kinh bỏ mẹ (Tướng về hưu-Nguyễn Huy Thiệp).Trong đời sống có lẽ chẳng bao giờ có những sự kỳ lạ, khác thường ấy.Bác vói theo: Bác đang nói sao cháu lại tự ý bỏ đi.Bố mẹ con cũng buồn.