Vài hôm nay chưa nghe (mấy buổi sáng bác bận đi đưa thiếp cưới) lại đâm nhơ nhớ, chờ chờ.Cái giá cắm bút dựa lưng vào tường, cái bàn kê sát tường, đối diện với bạn.Và họ luôn trữ sẵn những nụ cười mỉa mai hoặc lời trêu chọc như dao đâm.Lúc đó bạn đang gập bàn.Khi không còn nhiều sức để nhận thức rõ, bạn sợ mình đang viết trong trạng thái suy giảm năng lực.Để thoát khỏi nỗi chán chường.Đặc biệt là những đêm phải nằm, không biết làm gì với sự đau.Ít ra bạn cũng đã sắp viết xong và lí giải không cần trọn vẹn một phần đời sống của mình.Lúc cần vẫn có thể tập trung huy động năng lượng trong một khoảng thời gian ngắn.Muốn người ta chịu khó đọc dài để chăm chỉ và thông minh hơn cơ.