Bạn cũng như một người bình thường, dị ứng với hai tiếng nghệ sỹ và cảm giác về sự tai tiếng trong giới này.Cái bài viết mà ban đầu tôi định viết một cách chua cay và trắng trợn.Mà cũng có thể các nhân vật ngoài đời diễn vở kịch đời quá dở.Đầy là lần vỡ giấc thứ ba hay thứ tư gì đó trong đêm.Bởi họ đã thấy, chưa hết nhưng đã đủ thứ đồi bại của đời sống.Tự do hay không là ở mình.Tôi biết điều đó nên chưa bao giờ tôi khinh ghét họ.Mà trong giai đoạn ấy, biết bao con người vô tội và đầy tài năng đã không còn cách nào khác phải làm những tấm ván lót đường.Dù cái sự ôm ấp, vuốt ve này chỉ đơn giản là những biểu hiện thân thiện.Tớ áp đặt cậu, tớ thuyết cậu, tớ xưng tớ với cậu, hay tao mày tao với mày cũng là tớ chơi.
