Trên bàn chúng tôi chẳng có một bông hoa nào, phía sau cũng không có những bức tranh khổng lồ nào về quang cảnh New York hay Washington làm phông cả.Tôi mơ màng ngó cái đồng hồ, đến rồi, 9 giờ 30.Tôi luôn nhìn người đối diện đang trò chuyện một cách thật tự nhiên để thể hiện sự quan tâm đến họ.Nhưng cái vụ này thì… Anh có lời nào muốn nói không?Và thế là Jack chạy như bay đến từng góc phố, gõ cửa hết nhà này đến nhà khác để chào mời.Phải lập luận một cách cương quyết và sắc bén.Nếu vị khách mời nào có đầy đủ cả bốn yếu tố sau đây thì thật tuyệt vời:Đầu tiên là nó phải vừa tầm cao với bạn ( nếu có giá đỡ).Tôi sẽ nói rằng tôi không biết.Khi tôi còn ở lứa đôi mươi ở trường trung học, con gái bị cấm đoán gọi điện thoại cho bạn trai là điều đương nhiên.