Cuối cùng thì nó cũng qua đi yên ổn và bạn còn chưa viết xong.Bạn muốn một sự thanh minh lớn hơn.Người ta chẳng ngược đãi ông nhưng cũng chẳng tôn vinh ông.Khi thấy những hạn chế cũng như niềm buông trôi trước đời sống.Hắn mãi coi mình là một thằng nội trợ tồi.Các anh chị chưa bao giờ dám thế.Và ánh mắt họ chĩa vào ta lúc ta không để ý, để phân loại người.Nhưng họ đã quên sự bất bình ấy và cũng chẳng tìm ra được những cái đúng đắn, hay ho đôi lúc lạc vào trong những giáo điều vô nghĩa-như khi sục một chiếc vợt xuống mương nước toàn cá lòng tong đôi lúc cũng tình cờ vớt được một con cá đẹp.Khách vắng thì họ mới mở thêm cho người ngoài vào để tận dụng công suất các máy bật cả ngày.Mỗi tội viết đoạn nào lại thường quên ngay đoạn trước, hay bị lặp, trạng thái vẫn thay đổi liên tục.