Điều này bộc lộ khi ta hỏi những người đang ở tận cùng của nỗi tuyệt vọng về lần cuối cùng họ có tiếng cười sảng khoái.Người Mỹ là những người chi li tính toán.Những sự lừa gạt như vậy có vẻ như là sự khởi đầu của sự không trung thực.Tất cả óc hài hước, trong cách nào đó, đều hướng vào hoàn cảnh của con người.Phương tiện hàng đầu để đi đến cái đích đó chính là giáo dục.Người đàn ông quay lại ống nghe, «Chết rồi! Bây giờ thì sao nữa?».được kể bằng một giọng rên xiết nghiêm trọng của những người đã nhận ra rằng họ đang chịu đựng những chứng bệnh vô phương cứu chữa và mỗi ngày một tồi tệ hơn?Thêm một lần nữa, chúng ta phải xác định mình là ai, chúng ta quan tâm đến ai và cái gì, không phải qua cái chúng ta hứa mà là điều chúng ta làm.Yêu cầu mọi người phải can đảm tức là mong đợi họ nghĩ về cuộc sống của chính mình theo một cách mới.Trong đám cưới của con gái mình, tôi đã mượn một vài suy nghĩ của Mark Helprin và viết nên những lời như sau: