Đơn giản bạn chỉ viết ra cái cảm giác và sự xoay xở với đời sống quanh bạn.Cho một quả bom, một vụ ám sát hay chơi những đòn tâm lí khiến hắn phát điên.Với sự cho rằng ấy mà họ vẫn cố không chấp nhận sự giải thoát mà bạn dành cho họ thì hóa ra họ còn đầy ảo tưởng là có thể cảm hóa bạn.Nhưng mà sau đó thì sao? Có mèo lại hoàn mèo? Bạn thích được đi một mình lúc này, giá có cái máy ảnh và giá biết chụp lúc đêm thì tốt.Tôi bảo vâng, chắc họ chế tạo thế nào để có cái mùi chữa bệnh gì gì.Này nghệ thuật, em có phải là em không, sao cứ gõ cửa tôi vào cái giờ này.Và đã nghe thấy 2 cú điện thoại, 1 lần bấm chuông, và tiếng ồn từ những người thuê nhà.Ngôn ngữ cũng là một thứ vũ khí, một con dao hai lưỡi mà.Nhưng không hướng tới nó thì tôi lại thấy mình hèn hạ.Hơn nữa, họ không thông minh đến thế đâu.
