Ngồi cà kê dê ngỗng thêm một lát tôi bảo nóng quá rủ ông anh ra.Tớ không để ý để biết nhưng rác rơi xuống luôn dễ nhận ra hơn người ta âm thầm bỏ vào túi như chuyện tự nhiên.Mà tôi chỉ cần những người biết điều.Tôi nhớ có lần đi học về, rủ chị từ Thanh Xuân vào Hà Đông ăn giỗ.Vậy thôi, bạn sống bình thường.Không có nó thì sao? Cuốc bộ hoặc đi xe buýt.Có lẽ chỉ viết đến đây thôi.Nhưng bạn lắc đầu và bảo đó chưa chắc đã phải nghệ thuật.Bạn bảo bạn không học được ở trường, bạn vừa không hứng thú tí ti vừa đau mắt đau đầu.Mệt sao cháu còn đi chơi.
